Thursday, July 30, 2009

(Sic)


MusicPlaylist
MySpace Music Playlist at MixPod.com





PAIN!


Here comes the pain! (#5 "Carlito's Way" sample)

Enemy - show me what you wanna be
I can handle anything
Even if I cant handle you
Readily - either way it better be

Don't you fucking pity me
Get up, get off

What the hell am I saying?
I don't know about malevolent
Sure as hell decadent
I want somebody to step up, step off

Walls, let me fall, fuck you all!
Get a grip, dont let me slip 'till I drop the ball

Fuck this shit, I'm sick of it
You're going down, this is war!

FUCK IT!

Who the fuck am I to criticize your twisted state of mind?
You're leaving me suspect, I'm leaving you grotesque
Feels like a burn from which you never learn
Cause and effect, you jealous ass
Press your face against the glass - suffer

Fuck this shit, I'm sick of it
You're going down, this is war!

GO!

I've just begun
It's about that time
Gotta get mine

You can't kill me cause I'm already inside you

SIC



Monday, July 27, 2009

Tình Dục

Đoạn hội thoại này trích từ phim Bicentennial Man (Người máy 200 tuổi).

That you can lose yourself-
everything,
all boundaries, all time-

the two bodies can become
so mixed up...

that you don't know
who's who or what's what.

And just when the sweet
confusion is so intense
you think you're gonna die,

you kind of do,
leaving you alone
in your separate body.

But the one you love
is still there.

That's a miracle.
You can go to heaven
and come back alive.
You can go back
anytime you want-
with the one you love.

===============================================

Hôm nọ xem đc trên HBO Asia có phim Người máy 200 tuổi này mà mình thấy hay nhất là đoạn hội thoại này. Tuy rằng chưa từng được thử (nhưng đã từng rất nhiều lần thủ dâm - =))) nhưng chắc chắn những lời miêu tả trên thật chính xác.

Sunday, July 26, 2009

Nóng

Nóng thế này làm gì cũng ngại! Nhà ko có điều hòa đúng là khổ thật! Code cũng chả buồn, học trên sách vở cũng nhanh nản. Ra đường những ngày này thì cũng tuyệt ko kém, tầm từ 12g trở đi mặt đường bốc lên hơi nóng - đi nhanh mệt vãi. Sáng mai đi dạy Hóa thằng em. Chiều lại lên Nhổn làm sinh viên.

Saturday, July 25, 2009

Nhận lớp Gia Sư

Hôm nay đã đóng 2 lít vào cái Trung Tâm ở Thái Hà. Đọc bản hợp đồng mà thấy đằng nào nó cũng lợi, kiểu j mình cũng mất. Nhất là cái điều khoản sau 3 buổi dạy, nếu gia đình ko đồng ý để gia sư dạy thì bọn Trung Tâm xin của mình 70%. Nhưng mà ko còn cách nào khác, đành phải chấp nhận vậy. Cuộc sống khó khăn quá! Chiều nay 2h đi nhận lớp, mie ở tận Phùng Hưng. Nhà này chắc nhà giàu, thằng ôn con đấy chắc rân chơi. Hi vọng là nó hợp với mình. Nó mà chán mình, đòi đổi thì méo.

Thursday, July 23, 2009

9X - trở thành mục tiêu của lòng ghen ghét đố kị của các thế hệ trước

Chưa từng thấy 1 bài báo nào nói về những mặt tích cực của 9X (hoặc có thể có nhưng mình chưa đọc mà nếu có thì cũng ít thôi). Thời gian gần đây thấy trên các diễn đàn của các trường ĐH hay PTTH thì 9X trở thành chủ đề chính để chê bai dè bỉu. Rồi các member của diễn đàn lại ra sức vào xỉ vả, chê này chê nọ - xin phép cho ý kiến 1 tí : Mấy cái mõm chỉ biết chê người, chúng nó sợ 1 thế hệ mới, 1 làn sóng, sự tiến bộ - mà bản thân những cái mõm này chắc chắn phải có đứa mơ ước nhưng mà kẹc có đk nên ko = -> sinh lòng ghen ghét, đố kị. Cái thời chúng nó (có mình trong đấy :)) thì có bao giờ biết đến những luồng văn hóa tiên tiến - bản thân ko được tiếp cận sớm, nên sau này khó chấp nhận nó -> nghĩ những ai chấp nhận nó sẽ là hư hỏng, thối nát.
Lúc nào cũng chỉ chăm chăm bắt lỗi 1 số cá nhân rồi lại đưa ra 1 reply đụt vô cùng theo kiểu cào bằng: ".......9X bây giờ thế đấy........". Để rồi xem 9X sẽ làm được những j! :|.

P/S: Mình là 8X - nhưng chưa bao giờ có cách đánh giá như thế về 9X.

J2EE

Dạo này tập tành đú đởn với J2EE. Nhưng mà hận là máy mình RAM bé quá, chạy NetBeans với Glassfish giật tung đít lên. RAM 512 đúng là kém thật, chờ bao giờ đi làm gia sư rồi lấy lương bem hẳn 1 em 1G chạy cho máu.

Friday, July 17, 2009

17/7/2009

Sáng nay đâm xe vào 1 thằng công an đang bắt 1 chú ở Giải Phóng. Không ngờ được tha. Mình bảo là sắp đi thi, điệu bộ lúc đấy cũng giống phết. Thế là chú CA (chú này khác còn cái thằng mình đâm phải lại khác) hỏi mày học trường nào? thẻ sinh viên đâu. Mình đưa ra thế là chú ấy tha -> mình thấy mình hạnh phúc nhất cuộc đời. Cứ tưởng mất vài lít.

Sunday, July 12, 2009

Cái Chổi Ma

Như trong vườn hoang ở một ấp kia có một tòa miếu cổ xây bằng gạch. Ðằng trước có một cửa nhỏ, chỉ vừa một người ra vào, bên trong chỉ rộng bằng một chiếc chiếu. Trên đặt bái hương và một cây đèn bằng gỗ. Mỗi năm có hai lần người trong ấp đến lễ bái thì mở cửa mà vào, quét miếu thắp hương. Xong việc lại ra, đứng bên ngoài khép cửa lại, còn người dưng thì không ai bước tới. Trong miếu có một cái chổi rễ kết bằng những mảnh tre nhỏ. Khi vào cúng bái, dùng để quét, quét xong lại dựng trong góc miếu. Tương truyền là chổi rễ ấy dùng đã lâu ngày mà lúc nào cũng vẫn thấy như mới. Người trong ấp thường thấy có ma hiện ra. Khi ấy có người học trò quẩy tráp đi học, đến ấp thuê nhà ở gần đó để tiện đến nhà thầy nghe giảng. Ở trọ được ba tháng. Bỗng một đêm khuya thấy người con gái đẹp đứng ngoài cửa sổ ném một bài thơ vào:
Thiếp vốn sao trời xuống dưới trần, Trên cùng Cơ Vĩ vốn cùng thân. (Hai câu này nói bóng là hình cây chổi) Thường đem quét tước trần ai sạch, Muốn kết ái ân Chu với Trần.
Người học trò nhặt bài thơ xem, ngồi im lặng hồi lâu.

Người con gái nhìn vào cửa sổ cười rằng:
- Thế gọi là “văn cùng” đó.

Người học trò thấy cô gái có nhan sắc đẹp, cùng nhau ngâm họa rồi lân la gần gũi. Ðến gà gáy, ả vội đứng dậy từ biệt. Người học trò muốn giữ lại, ả nói:
- Thiếp là con gái quan nội triều (chữ triều ở trong là chữ miếu) ở trong ấp này, ở không đã lâu, nhưng tính cha mẹ nghiêm ngặt, quanh năm không cho ra khỏi cửa, người trong ấp chưa ai trông thấy mặt. Vì thế, thiếp chưa có gia thất. Hôm qua, ngẫu nhiên nhìn qua khe cửa, thấy chàng đi qua. Ðã ưa người đẹp, lại mến tài cao. Cho nên chui lối ngạch đi ra, quên cả hổ thẹn. Nếu mãi vui, có người biết được, thì không những mang tiếng chê bai, suốt đời không ai dám hỏi nữa, mà lại còn điếm nhục cả đến gia thanh, để lo buồn cho cha mẹ, đến phải tự tử mà chết mất. Nếu chàng có lòng yêu thiếp phải nói dối kẻ trên để lén lúc đợi đêm tối sẽ đến, dần dần ta sẽ kết duyên giai lão, như thế có hơn không? Giữ thiếp ở lại làm gì? Nhưng điều này nên giữ kín, nhất thiết không nên nói chuyện này với ai.
Nàng nói xong thì vội vàng ra đi.

Người học trò từ đó học hành chểnh mảng. Ngày thì ngủ say, đêm thì vui đùa với con yêu nữ. Ðã hơn một tháng, thầy không thấy anh ta đến học, sai người đến nhà trọ hỏi duyên cớ và bảo anh ta đến gặp thầy. Người học trò thấy thầy gọi, liền đi theo người đến.

Thoạt trông thấy anh, thầy giật mình hỏi rằng:
- Mới qua một tin hoa nở mà nhan sắc xanh xao, tinh thần sút kém đến như vậy. Ngươi mắc bệnh gì thế?
- Thưa, con không bệnh gì.
Thầy nói:
- Không bệnh gì mà hình dung thế kia à? Ðúng là bị gái hư nào làm mê hoặc rồi. Nếu không, can chi vóc người sút hẳn đi như thế?

Người học trò trước còn giấu diếm, sau bị thầy hỏi vặn đến cùng bấy giờ anh mới nói rõ đầu đuôi câu chuyện.

Thầy nghĩ hồi lâu nói:
- Bên nhà ngươi trọ, có cây cổ thụ không? Có đầm sâu hay là có miếu cổ nào không?
Người học trò nói:
- Trong vuờn hoang có ngôi miếu cổ, không biết làm từ đời nào. Cảnh miếu vắng vẻ, cách nhà con trọ độ năm trăm thước, hàng ngày con đi học thường phải qua đó.

Thầy nói:
- Ðứa con gái ấy tất là con yêu trong ngôi miếu cổ. Ngươi không nói sớm, chỉ ba tháng nữa là chết.

Anh ta sợ quá, lạy phục trước giường xin thầy bảo cho phép trừ yêu.

Thầy nói:
- Xem lời lẽ bài thơ, trong lúc vội vàng, chưa có thể đoán được tà yêu. Hãy để xét nghiệm dần dần xem nó là yêu gì mới có thể trừ được. Nói xong thầy lấy một cái khăn vuông lụa đỏ đốt hương thư phù vào mặt khăn, rồi đưa cho anh học trò và dặn rằng:

- Nó đã là yêu thì những câu gì ta nói với ngươi, tất nhiên nó cũng biết. Ðêm nay con yêu đến, nếu nó có hỏi đi hỏi lại, phải kiên quyết nói là không. Nếu nói lộ ra thì kế ta không thể thi hành được, nhà ngươi tất phải chết. Nên làm thơ tự tình gấp hai mọi ngày. Ðợi khi gà gái con yêu sắp dập từ biệt, cầm khăn hồng này tặng nó và nói: “Tình nương, tình nương của ta, có yêu hàn nho không? Có định cùng ta kết làm vợ chồng không? Chúng ta nguyền ước ba sinh, há lại không có một vật gì làm tin ư? Vuông khăn hồng này, khi ta mới sinh, có một ông quan trông ấp mừng cho. Cha mẹ lấy làm quý báu cất kỹ để dành. Nay ta đem tặng này, xin đừng khinh thường. Nàng nên buộc nó vào dây lưng, như vậy thì suốt ngày, như có ta ở bên cạnh. Ðợi khi thành hôn, ta với nàng lau chung với nhau, có sung sướng hơn không?" Bảo nó như vậy, nếu con yêu nhận lấy chiếc khăn là phúc cho nhà ngươi.

Anh học trò bỏ khăn vào túi áo, lạy hai lạy rồi ra về.

Ðêm hôm ấy con yêu vừa đến đã hỏi ngay rằng:
- Lang quân! Lang quân! Hôm nay đi đâu thế?

Anh học trò trả lời:
- Không!

Con yêu nói:
- Thiếp ở trong cửa thấy lang quân đi qua. Thiếp đi theo sau đến chỗ cổng nhà thầy, thiếp muốn theo vào, nhưng thấy khí văn bốc lên cao vút, lởm chởm trông rất sợ. Thiếp đứng nấp ngoài cổng để đợi lang quân. Một lát lang quân ra, thiếp lại theo về. Sao lại nói là không đi đâu? Hay là đã có đám nào đấy chăng? Có lẽ đúng. Ngạn ngữ có câu:
"Vợ chồng mới cưới nói ba phần thật, Chưa thể bày ra cả tấm lòng.” Câu nói ấy đúng tâm lý lang quân lắm đấy!

Anh học trò nói:
- Cũng là ngày đi học đấy thôi!

Con yêu im lặng, rồi lại vui cười như trước.
Ðến lúc từ biệt, anh ta theo lời thầy, đưa tặng khăn hồng và nói rất thiết tha. Con yêu nhìn khăn hai ba lần, xem mặt trên rồi mặt dưới, tựa hồ có ý sợ hãi, nghĩ ngợi rồi thở dài, nói rằng:

- Ai đưa vật này cho chàng? Ðây là một vật làm cho vợ chồng ta lìa nhau. Không thế thì sao bây giờ mới có, trước kia lại không?

Anh học trò nói thác cớ là cha mẹ vừa mới gửi đến. “Thương nàng, yêu nàng, ta không tặng nàng, thì tặng ai? Ðã khăng khít với nhau như liền khúc ruột, sao nỡ đem lòng ngờ vực như thế?”. Anh ta giả đò giận. Con yêu mới lấy khăn rồi ra về.

Sáng hôm sau thầy đến hỏi chuyện, biết là con yêu mang khăn về rồi, liền bảo anh đi xét trong miếu cổ. Quả nhiên thấy vuông khăn hồng vắt trên cái chổi rễ bằng tre. Thầy trỏ vào cái chổi nói rằng:

- Ðúng là cái chổi này thành yêu.

Thầy bảo đem chổi về đốt, thì nghe trong ngọn lửa có tiếng kêu khóc. Từ đó con yêu chổi không còn đến quấy rầy anh học trò nữa..


Thằng đần trong câu chuyện này thật đụt, cô gái (cái chổi) thật đáng thương vì đã mắc sai lầm khi chọn 1 kẻ hèn mạt như thằng khốn kia để gửi gắm niềm tin.


Nhớ lại câu: "She is everything to me. Unrequired dream. A song that no one sings,
The unattainable" trong bài Vermilion Pt.2 mà cảm thấy...hm thế nào nhờ? không muốn nghe chuyện này. Thật bất hạnh cho cô gái, khao khát có 1 ty nhưng rồi lại bị lừa lọc, dối trá. Liar, killer, demon. Là yêu quái thì sao? Chẵng lẽ ko đc có ty, ko đc có khao khát - những thứ như thế ko đc chấp nhận ở cái xã hội thối nát, đạo đức giả như ở Vn vào lúc đấy.


Thursday, July 9, 2009

JStudentManagerDemo

Java Project trong kì này của mình. Đến hôm nay đã cơ bản hoàn thành việc nhập liệu cho database.

Chương trình sẽ sử dụng Hệ Quản Trị Cơ Sở Dữ Liệu HSQLDB(Hypersonic SQL Database hay Hyper Structured Query Language Database). Đặc điểm là rất gọn nhẹ, không cần cài đặt.



Còn các Report sẽ thì sẽ sử dụng iReport. Cái này chưa biết tí nào - sẽ tìm hiểu sau.





Lần này giao diện của chương trình sẽ ko phải mục tiêu nên sẽ có giao diện giống như các sản phẩm thiết kế trong Access. Với lại trình độ sử dụng javax.swing.* của mình chưa cao.

Post lên cái sơ đồ các lược đồ quan hệ cái